Chien thuat lam suy yeu cong dong
NHỮNG CHIẾN THUẬT MÀ MỘT CHÍNH QUYỀN ĐỘC ĐOÁN CÓ THỂ ÁP DỤNG
ĐỂ LÀM SUY YẾU CỘNG ĐỒNG LƯU VONG
I. Chiến thuật “mềm” – gây ảnh hưởng và làm loãng lập trường
chống cộng
1. Tạo các tổ chức “vỏ bọc” văn
hóa – xã hội
- Tổ chức sự kiện
văn hóa, lễ hội, giao lưu nghệ thuật.
- Mời gọi doanh
nhân, trí thức, sinh viên tham gia để tạo mạng lưới thân thiện.
- Tránh đề cập
chính trị nhưng dần dần định hình lại không gian diễn ngôn: “đừng
chống đối”, “hãy hòa hợp”, “đừng làm căng thẳng”.
2. Xây dựng các nhóm truyền thông
“trung tính” nhưng định hướng
- Các trang tin,
YouTube, Facebook “không chính trị” nhưng thường xuyên:
- Giảm nhẹ vi
phạm nhân quyền.
- Tấn công người
chống cộng bằng cách gán nhãn “cực đoan”, “gây chia rẽ”.
- Tạo cảm giác
cộng đồng tị nạn đang lỗi thời hoặc không còn chính nghĩa.
3. Tận dụng sinh viên du học và
lao động xuất khẩu
- Một số được vận
động tham gia các hoạt động cộng đồng để:
- Thu thập thông
tin.
- Tạo hình ảnh
“người Việt mới”, “không chống đối”.
- Làm loãng tiếng
nói của cộng đồng tị nạn truyền thống.
II. Chiến thuật “chia để trị” – làm cộng đồng mất đoàn kết
4. Kích động mâu thuẫn nội bộ
- Khai thác khác
biệt Bắc–Trung–Nam, tôn giáo, thế hệ.
- Tạo tranh cãi
về lãnh đạo cộng đồng, tài chính, uy tín.
- Đẩy mạnh tin
đồn, xuyên tạc để các nhóm chống cộng nghi ngờ lẫn nhau.
5. Hỗ trợ ngầm cho một số cá nhân
hoặc nhóm “thân thiện”
- Tài trợ sự
kiện, quảng bá truyền thông, hoặc tạo cơ hội kinh tế.
- Khi nhóm đó lớn
mạnh, họ có thể:
- Gây ảnh hưởng
lên các hội đoàn.
- Phản đối các
hoạt động chống cộng mạnh mẽ.
- Tạo hình ảnh
“cộng đồng chia rẽ”.
III. Chiến thuật “cứng” – giám sát và gây áp lực
6. Thu thập thông tin về người chống
cộng
- Ghi hình biểu
tình.
- Theo dõi mạng
xã hội.
- Ghi nhận danh
sách người tham gia sự kiện chính trị.
- Một số trường
hợp, gia đình trong nước bị gọi hỏi hoặc gây áp lực.
7. Gửi người thâm nhập vào các hội
đoàn
- Tình nguyện
viên, người mới đến, người “muốn giúp cộng đồng”.
- Mục tiêu:
- Nắm thông tin
nội bộ.
- Tạo ảnh hưởng
trong quyết định.
- Phá hoại uy tín
lãnh đạo chống cộng.
8. Tấn công uy tín cá nhân
- Tung tin thất
thiệt về đời tư, tài chính, đạo đức.
- Gây nghi ngờ:
“người này là cộng sản”, “người kia ăn chặn”, “người nọ cực đoan”.
- Khi cộng đồng
mất niềm tin vào lãnh đạo, sức mạnh tập thể suy yếu.
IV. Chiến thuật “ngoại giao cộng đồng” – tái định nghĩa
hình ảnh Việt Nam
9. Tổ chức sự kiện với chính quyền
địa phương Mỹ
- Tài trợ văn
hóa, ẩm thực, nghệ thuật.
- Mời quan chức
Mỹ tham dự để tạo hình ảnh “Việt Nam thân thiện”.
- Điều này khiến
tiếng nói của cộng đồng tị nạn bị xem là “quá khứ”, “thiểu số cực đoan”.
10. Vận động hành lang gián tiếp
- Thông qua doanh
nghiệp, tổ chức thương mại, hoặc các nhóm thân thiện.
- Mục tiêu: giảm
ảnh hưởng của nghị quyết chống cộng, cờ vàng, hoặc các hoạt động tưởng
niệm.
V. Chiến thuật “tâm lý” – làm cộng đồng nản lòng
11. Tạo cảm giác vô vọng
- Lan truyền
thông điệp:
- “Chống cộng
không còn ý nghĩa.”
- “Việt Nam đã
thay đổi rồi.”
- “Không ai quan
tâm đến các anh nữa.”
- Khi tinh thần
suy yếu, cộng đồng mất động lực hoạt động.
12. Tạo sự mệt mỏi bằng tranh cãi
liên tục
- Đẩy mạnh các
cuộc cãi vã nội bộ.
- Khi cộng đồng
chỉ lo “đánh nhau”, họ không còn sức để đấu tranh cho tự do dân chủ.
Tóm lại
Những chiến thuật này không phải điều gì mới — nhiều
chính quyền độc đoán trên thế giới đã áp dụng với cộng đồng lưu vong của họ.
Điều quan trọng là nhận diện mô hình, không gán ghép cá nhân, và xây
dựng cơ chế minh bạch, đoàn kết, và thông tin chính xác để cộng đồng tị
nạn không bị thao túng.
Comments
Post a Comment